Bài đăng

Một con cừu bị mất

(Ma-thi-ơ 18: 12-14) Các ngươi tưởng thế nào? nếu người nào có một trăm con chiên, một con bị lạc mất đi, thì há chẳng để chín mươi chín con lại trên núi, mà đi kiếm con đã lạc mất sao? Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu người kiếm lại được, thì lấy làm vui mừng về con đó hơn chín mươi chín con không lạc. Cũng một thể ấy, Cha các ngươi ở trên trời không muốn cho một đứa nào trong những đứa trẻ nầy phải hư mất. Câu chuyện kể rằng người chăn cừu đặt chín mươi chín con trên núi và tìm kiếm một con cừu bị lạc. Núi có nghĩa là núi Si-ôn có thành phố Giê-ru-sa-lem, Y-sơ-ra-ên, và đàn cừu chín Ahonites là dân Y-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, con chiên bị mất là dân ngoại, những người không biết Chúa. Chúa Giêsu, người chăn cừu, đang hướng tới dân ngoại. Sau khi Chúa Giê-su thăng thiên, các môn đồ của Chúa Giê-su đi ra ngoài dân ngoại dưới sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh. Chúa Giê-su nói trong Mác 4:12.『hầu cho họ xem thì xem mà không thấy, nghe thì nghe mà không hiểu; e họ hối cải mà được tha tội c...

Dụ ngôn về trời như men

Ngài lấy ví dụ khác nữa mà phán rằng: Nước thiên đàng giống như men mà người đờn bà kia lấy trộn vào trong ba đấu bột, cho đến chừng nào bột dậy cả lên. Ðức Chúa Jêsus lấy lời ví dụ mà phán những điều đó cùng đoàn dân, Ngài chẳng phán điều gì cùng họ mà không dùng lời ví dụ, để được ứng nghiệm lời đấng tiên tri rằng: Ta sẽ mở miệng ra mà nói lời ví dụ, Ta sẽ rao bảo những điều kín nhiệm từ khi dựng nên trời đất. (Ma-thi-ơ 13: 33-35) Thiên đàng là Chúa Giêsu Kitô. Chúa Giê Su Ky Tô là men. Người phụ nữ có nghĩa là cô dâu của Chúa Kitô. Trong Ê-phê-sô 5: 31-32『Vậy nên người đờn ông phải lìa cha mẹ mà dính díu với vợ mình, hai người cùng nên một thịt. Sự mầu nhiệm ấy là lớn, tôi nói về Ðấng Christ và Hội thánh vậy. 』 Vợ nghĩa là nhà thờ. Các thánh đồ của hội thánh đi ra thế giới để truyền bá phúc âm của Đấng Christ. Lời tựa bột được ví như thế giới. Điều này có nghĩa là Phúc Âm được rao giảng và truyền bá cho dân ngoại. Dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn men bia, tuy khởi đầu yếu ớt nhưng cu...

Dụ ngôn về hạt cải trời

Ngài lấy ví dụ khác mà phán rằng: Nước thiên đàng giống như một hột cải mà người kia lấy gieo trong ruộng mình; hột ấy thật nhỏ hơn cả các giống khác, song khi đã mọc lên, thì lớn hơn các thứ rau, và trở nên cây cối, cho đến nỗi chim trời tới làm ổ trên nhành nó được.. (Ma-thi-ơ 13: 31-32) Trong Kinh thánh, Thiên đường được cho là một hạt cải. Đức Chúa Trời đã gieo một hạt cải trong ruộng của Ngài. Thiên đàng là Chúa Giêsu Kitô. Và lĩnh vực của anh ấy đại diện cho Israel. Có một cảnh Chúa Giêsu nói chuyện với một phụ nữ Samari khi cô đến Samaria. Trong Giăng 4:22amaritan woman when she comes to Samaria. In John 4:22『Các ngươi thờ lạy sự các ngươi không biết, vì sự cứu rỗi bởi người Giu-đa mà đến. 』 Ai trồng trong ruộng của mình nghĩa là Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã trồng Chúa Giê-xu Christ (hạt cải) trong ruộng của Ngài (Y-sơ-ra-ên). Vì vậy, hạt cải mọc thành cây lớn và chim chóc trên không trung cư ngụ. Những con chim bay này là những con mà Peter đã nhìn thấy trong tầm nhìn của ...

i có tai, hãy nghe lời Đức Thánh Linh phán cùng các Hội thánh

『Ta biết công việc của ngươi; ngươi không lạnh cũng không nóng. Ước gì ngươi lạnh hoặc nóng thì hay! Vậy, vì ngươi hâm hẩm, không nóng cũng không lạnh, nên ta sẽ nhả ngươi ra khỏi miệng ta. Vả, ngươi nói: Ta giàu, ta nên giàu có rồi, không cần chi nữa; song ngươi không biết rằng mình khổ sở, khốn khó, nghèo ngặt, đui mù và lỏa lồ. Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của ta, hầu cho ngươi trở nên giàu có; mua những áo trắng, hầu cho ngươi được mặc vào và điều xấu hổ về sự trần truồng ngươi khỏi lộ ra; lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được. Phàm những kẻ ta yêu thì ta quở trách sửa phạt; vậy hãy có lòng sốt sắng, và ăn năn đi. Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta. Kẻ nào thắng, ta sẽ cho ngồi với ta trên ngôi ta, như chính ta đã thắng và ngồi với Cha ta trên ngôi Ngài. Ai có tai, hãy nghe lời Ðức Thánh Linh phán cùng các Hội thánh! 』 (Khải Huyền 3: 15-22) B...

Về lời thề

(Ma-thi-ơ 23: 15-22)Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! vì các ngươi đi khắp dưới nước trên bộ để khuyên một người vào đạo mình; và khi đã khuyên được rồi, thì các ngươi làm cho họ trở nên người địa ngục gấp hai các ngươi. Khốn cho các ngươi, là kẻ mù dẫn đường, các ngươi nói rằng: Nếu người nào chỉ đền thờ mà thề, thì không can chi; song chỉ vàng của đền thờ mà thề, thì phải mắc lời thề ấy. Hỡi kẻ dại và mù, vàng, và đền thờ làm cho vàng nên thánh, cái nào trọng hơn? Lại các ngươi nói rằng: Nếu người nào chỉ bàn thờ mà thề, thì không can chi; song chỉ của lễ trên bàn thờ mà thề, thì phải mắc lời thề ấy. Hỡi kẻ mù kia, của lễ, và bàn thờ làm cho của lễ nên thánh, cái nào trọng hơn? Vậy thì người nào chỉ bàn thờ mà thề, là chỉ bàn thờ và cả của lễ trên bàn thờ mà thề; người nào chỉ đền thờ mà thề, là chỉ đền thờ và Ðấng ngự nơi đền thờ mà thề còn ai chỉ trời mà thề, là chỉ ngôi của Ðức Chúa Trời và Ðấng ngự trên ngôi mà thề vậy. Khi Chúa biến con ...

Vì đó là vương quốc thiên đàng

Khi ấy, người ta đem các con trẻ đến, đặng Ngài đặt tay trên mình và cầu nguyện cho chúng nó; môn đồ quở trách những người đem đến. Song Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng ngăn trở; vì nước thiên đàng thuộc về những kẻ giống như con trẻ ấy. Ngài bèn đặt tay trên chúng nó, rồi từ đó mà đi. (Ma-thi-ơ 19: 13-15) Đức Chúa Trời muốn được tôn thờ qua một người hạ mình như một đứa trẻ. Sự thờ cúng phải được khôi phục trong lĩnh vực cuộc sống. Việc thờ cúng không chỉ là ngày người ta định cư vào ngày chủ nhật, mà phải luôn có sự thờ cúng trong lĩnh vực sống. "Chúa là Thánh Linh, và bạn sẽ thờ phượng bằng thần khí và lẽ thật." Gia-cốp chạy đi và nằm mơ ở một nơi nào đó, và bậc thang từ trên trời xuống và thấy sứ giả của Đức Chúa Trời đang lên và xuống. Thần khí của Gia-cốp đều hướng về Đức Chúa Trời. Ngay khi vừa mở mắt, anh ta đã nâng một chiếc gối đá lên và nói rằng đây là nhà của Chúa. Cảnh đời nên tôn nghiêm dựng cột đá. Thờ phượng là chiến thắng. Mặc d...

Hai thanh kiếm

Ðoạn, Ngài lại phán rằng: Khi ta đã sai các ngươi đi, không đem túi, bao giày chi hết, các ngươi có thiếu gì không? Môn đồ thưa rằng: Không thiếu chi hết. Ngài phán rằng: Nhưng bây giờ, ai có túi bạc, hãy lấy đi, ai có bao, cũng vậy; ai không có gươm, hãy bán áo người đi mà mua. Vì ta rao cho các ngươi, có lời chép rằng: Ngài đã bị kể vào hàng kẻ dữ. Lời ấy phải ứng nghiệm về chính mình ta. Thật vậy, sự đã chỉ về ta hầu được trọn. Các sứ đồ thưa rằng: Thưa Chúa, có hai thanh gươm đây. Ngài phán rằng: Ấy là đủ. (Lu-ca 22: 35-38) Đây là cuộc trò chuyện cuối cùng mà Chúa Giê-su nói với các môn đồ trong phòng trên: “Ngài bước ra, như không muốn, đến núi Ô-li-ve; và các môn đệ của ông cũng đi theo ông. 'Ngoài ra, Matthew, Mark và John không ghi lại cuộc trò chuyện này, chỉ có Luke cho chúng ta biết bài học cuối cùng ở phòng trên của Chúa Giêsu. Chúa Giê-su bảo các môn đồ phải giữ gìn ba-lô, quân và gươm của mình, và họ đáp: Phải, có hai thanh kiếm ở đây. Vì vậy, Chúa Giê-su nói rằng ...