Đấng Christ đã trở thành người theo phép cắt bì vì lẽ thật của Đức Chúa Trời
Đấng Christ đã trở thành người theo phép cắt bì vì lẽ thật của Đức Chúa Trời
Rô-ma 15:8-13 『Tôi nói rằng Đấng Christ
đã trở thành người theo phép cắt bì (diakonon) vì lẽ thật của Đức Chúa Trời (aletheias), để xác nhận (bebaiosai) những lời hứa đã ban cho các tổ phụ, và để dân ngoại có thể tôn vinh Đức Chúa Trời vì lòng thương xót của Ngài; như có chép rằng:
"Vì vậy, tôi sẽ cảm tạ Chúa giữa các dân ngoại, và tôi sẽ hát ngợi khen danh Ngài." Và một lần nữa,
"Hỡi các dân ngoại, hãy vui mừng với dân sự của các ngươi." Và một lần nữa,
"Hãy ngợi khen Chúa, hỡi các dân ngoại; hãy tôn vinh Ngài, hỡi các dân tộc."
Và một lần nữa, Isaiah
nói, "Rễ của Giê-sê sẽ đến, Đấng dấy lên để cai trị các dân ngoại; nơi Ngài, các dân ngoại sẽ hy vọng."』
Aletheias
(ἀληθείας) là lẽ thật. Lẽ thật liên quan đến lời hứa của Đức Chúa Trời. Khái niệm về chân lý là Đức Chúa Trời là thành tín. Điều đó có nghĩa là Đức Chúa Trời luôn giữ lời hứa của Ngài. Đấng Christ đã xác nhận chân lý của Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa là Đức Chúa Trời đã xác nhận chân lý mà Ngài đã hứa với Áp-ra-ham qua cái chết của Ngài trên thập tự giá.
Diakonon
(διάκονον) có nghĩa là người hầu (người hầu) chứ không phải là người theo. Người hầu của phép cắt bì có nghĩa là người phục vụ bằng cách chết trên thập tự giá. Trong Mác 10:45, có nói,
"Vì ngay cả Con Người cũng không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ, và để hiến mạng sống mình làm giá chuộc cho nhiều người." Đức Chúa Trời đã hứa với Áp-ra-ham, và phép cắt bì có thể được coi là dấu hiệu của lời hứa. Dấu hiệu của lời hứa là cái chết trên thập tự giá. Dân Y-sơ-ra-ên coi phép cắt bì là quan trọng, nhưng họ không nhận ra dấu hiệu của cái chết trên thập tự giá. Sự thật là Chúa Giê-su đã trở thành người hầu của phép cắt bì có nghĩa là Ngài đã sinh ra trên thế gian này như một người Do Thái. Điều này nhằm xác nhận lời hứa đã ban cho tổ tiên. Bebaiosai có nghĩa là làm chứng rõ ràng, xác nhận. Trong Mác 16:20, có chép rằng, “Các môn đồ ra đi rao giảng khắp nơi, Chúa cùng làm việc với họ và dùng các dấu lạ kèm theo (bebaiountos) mà xác nhận lời họ rao giảng.”
Chúa Jesus Christ sinh ra là người Do Thái và xác nhận lời hứa với Áp-ra-ham, nhưng người Do Thái không chấp nhận Chúa Jesus là Đấng Christ. Tuy nhiên, Dân Ngoại đã trở thành người tham gia vào vinh quang của Chúa thông qua lòng thương xót của Chúa. Elus là tình yêu của Chúa thương xót những tội nhân ăn năn.
Trong Sáng thế ký 12:3, Chúa phán, “Ta sẽ ban phước cho những ai chúc phước cho ngươi, và rủa sả những ai rủa sả ngươi; và mọi dân tộc trên đất sẽ nhờ ngươi mà được phước.” Qua câu này, Chúa đã phán rằng Ngài sẽ ban phước cho mọi dân tộc.
Ga-la-ti
4:4-5, “Nhưng khi kỳ hạn đã trọn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài đến, sanh bởi một người nữ, sanh ra
dưới luật pháp, đặng chuộc những kẻ ở dưới luật pháp, hầu cho chúng ta được làm con nuôi.” Tất cả loài người đều ở dưới luật pháp.
Trích dẫn ba đoạn trong Cựu Ước, ông cho chúng ta biết ca đoàn của Chúa nên hát gì: "Hãy vui mừng, hỡi các nước, cùng dân Ngài" (Phục truyền luật lệ ký 32:43); "Hãy ngợi khen Chúa, hỡi các nước; hãy ca ngợi Ngài, hỡi các dân tộc"
(Thi thiên 117:1); "Sẽ có Gốc rễ của Giê-sê, là Đấng sẽ dấy lên để cai trị các nước; các dân tộc sẽ trông cậy nơi Ngài" (Ê-sai 11:10).
Ba bài ca ngợi trên hát rằng mọi người trên khắp thế giới sẽ tham gia
vào hàng ngũ ca ngợi Chúa. Lịch sử nhân loại liên tục cho chúng ta biết rằng chúng ta đã thù địch với nhau vì những khác biệt về màu da, hệ tư tưởng và tôn giáo. Ai có thể phá vỡ vô số cuộc chiến tranh đã được thực hiện dưới vỏ bọc đức tin, chủ nghĩa khủng bố vẫn xảy ra và chuỗi tội ác được ban tặng và nhận lại? Bất kể mỗi Cơ đốc nhân cố gắng thế nào, họ cũng dễ dàng bỏ cuộc vì dường như không có sự thay đổi nào. Đó là lý do tại sao bài ca của cuộc sống chúng ta bị cắt đứt.
Nhưng vì cuộc sống của một tín đồ không phải là một chấm mà là một đường thẳng, không phải là một tiếng hét mà là một sự hòa hợp, nên mỗi người phải tạo ra một âm thanh ở đúng vị trí của mình. Ngay cả khi giọng nói của tôi bị chôn vùi trong thế gian và thế gian không chú ý, thì Đức Thánh Linh, người chỉ huy của chúng ta, sẽ dệt nên bài ca của cuộc đời mỗi người và biến nó thành bản giao hưởng tráng lệ và đẹp đẽ nhất.
Đấng Christ không nói một mình, mà đích thân tham gia vào công tác quản lý cứu rỗi của Đức Chúa Cha. Và Ngài đã ban lòng thương xót cho các thánh đồ. Bởi vì Chúa Jesus đã nghe tiếng nói của Đức Chúa Trời và lắng nghe lời than thở của chúng ta rằng chúng ta không thể tự cứu mình, nên công tác cứu rỗi có thể được hoàn thành. Cũng giống như Chúa Jesus đã làm, phúc âm về thập tự giá và sự phục sinh truyền lệnh cho chúng ta lắng nghe câu chuyện của nhau và chấp nhận nhau. Không chỉ những người có đức tin mạnh mẽ mới giúp đỡ những người yếu đuối, mà cả những người yếu đuối cũng hòa nhập với những người mạnh mẽ và cùng nhau bước vào ân điển.
Những ai có Chúa Jesus làm chủ sẽ sống theo sứ mệnh của Chúa. Chúa đã phán với Sứ đồ Phao-lô rằng: “Ngươi phải đứng trước mặt Sê-sa.” Và Chúa đã cho Phao-lô biết Đức Chúa Trời là ai. Biết Chúa không phải là đọc Kinh Thánh và nghĩ rằng, “Đây chính là Chúa,” mà là tin cậy và nương tựa vào Chúa, và coi sứ mệnh Chúa ban là quý giá hơn cả mạng sống. Ngay cả ngày nay, những ai tin vào Chúa sẽ được gia hạn thêm cuộc sống để hoàn thành sứ mệnh của mình. Sứ mệnh phải quan trọng hơn mạng sống.
Từ sứ mệnh được hiểu là một việc vặt và cuộc sống. Trong tiếng Hy Lạp, từ này là diakonia (διακονιαν), có nghĩa là phục vụ. Có thể hiểu là một cuộc sống phục vụ được Chúa kêu gọi. Trong Công vụ 20:24, có câu, "Tôi không coi mạng sống mình là quí, miễn là tôi hoàn thành cuộc đua và chức vụ (την διακονιαν) mà tôi đã nhận được từ Chúa Jesus, để làm chứng về phúc âm của ân điển Đức Chúa Trời."
Và sứ mệnh đó nằm trong câu 27 của chương 20, “Vì tôi không ngần ngại rao truyền cho anh em
toàn bộ ý định của Đức Chúa Trời.” Đối với những người phục vụ Chúa, ý muốn của Đức Chúa Trời là bản ngã cũ phải chết trên thập tự giá, hợp nhất với sự phục sinh của Đấng Christ, được tái sinh với sự sống mới và trở về vương quốc của Đức Chúa Trời. Phúc âm và ý muốn của Đức Chúa Trời truyền tải thông điệp này. Sách Hê-bơ-rơ nói với những tín đồ nghe phúc âm rằng đừng bướng bỉnh. Trong Hê-bơ-rơ 3:15, “Vì Kinh thánh chép rằng: ‘Hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì chớ cứng lòng như trong cơn giận dữ.’” Trong Hê-bơ-rơ 4:7, “Sau một thời gian dài, Ngài lại chỉ định một ngày nhất định, trong sách Đa-vít, Ngài phán rằng: ‘Hôm nay,’ theo cách tương tự: ‘Hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì chớ cứng lòng.’”
Nhận xét
Đăng nhận xét